Thứ Ba, 17 tháng 11, 2020

NGÀY QUAN TRỌNG

 Hôm nay là ngày vợ chồng tôi được làm lễ Tuyên thệ nhập tịch Úc sau bao ngày chờ đợi. Buổi lễ tổ chức ở Albert Hall bắt đầu lúc 10 giờ.và kết thúc lúc 11 giờ. 




Nhận phần quà và giấy Chứng nhận trong tay mình cảm thấy vừa mừng vừa lo, liệu từ nay hai ông bà mình có thể sống tự túc được khg?

Một căn nhà nhỏ và một khoảnh vườn be bé cùng an hưởng tuổi già, chỉ mong ước đơn giản và bình dị thế thôi trên quê hương thứ hai này.

Thứ Ba, 5 tháng 5, 2020

Bình yên trở lại

Thời gian qua cả thế giới đã xôn xao về trận đại dịch nên mình cũng khg muốn nhắc nữa cho thêm đau đầu. Mình chỉ muốn ghi lại những cảm xúc sau khi bị giãn cách từ ngày 13/3 đến 1/5 này.
Hai đứa cháu phải ở nhà nên dĩ nhiên bà nội không còn thời gian ra vườn trong khi mùa đông đang đến. Cây cà, cây ớt, hành, hẹ, cần, rau, hoa...các loại đang héo dần đi vì lạnh.
Ngoài việc lo ăn uống theo yêu cầu, bạn còn phải dọn dẹp bãi chiến trường hai đứa cứ bày ra từ trong nhà cho tới ngoài sân nào là làm show, múa hát, cắm trại, đánh nhau, chụp ảnh, làm bánh, nấu chè...ôi thôi chúng quay bà nội như chong chóng. 

Tuy nhiên bù lại bà cháu được dịp gần gủi nhiều hơn, được dạy chúng những câu tiếng Việt chưa rành và nghe chúng xổ tiếng Anh líu lo ông bà cứ nhìn nhau cười, tiếng được tiếng mất không hiểu gì hết.
Hôm nay hai bạn í đã đi học lại, nhà vắng vẻ yên ắng được đến xế chiều. Ông bà nội được ra ngoài shopping, tuy có hơi dè dặt nhưng cảm thấy thoải mái vô cùng. Người lớn còn cảm thấy tù túng huống chi là trẻ nhỏ.
Ngày mai chuẩn bị tinh thần dời cây cối vào hiên trú đông và dọn đống lá rụng sau những cơn gió giao mùa. 

Thứ Năm, 2 tháng 1, 2020

Thăm nhà.

Thật xúc động khi về nhà, Ba và các anh chị em hai bên đều bình yên và ổn định. Chỉ thương ba vò võ sống một mình, không biết bao giờ mới được ở gần phụng dưỡng cho ba?
 Trên sân thượng không còn nhiều cây nhiều hoa nhưng em nào cũng hân hoan chào chủ.














Chỉ còn bấy nhiêu đây Lan nhưng chịu ra hoa là vui rồi. Hàng Sứ đứng chơ vơ, còi cọc trông thật tội. Vài em Cù xanh lá nhưng không thấy một nụ nào, Mắt nai, Huệ mưa vài bông lẻ loi.
Nói chung nhìn cái vườn lòng cảm thấy ngậm ngùi và lần về này ngắn ngủi lại còn lên chương trình đi đây đi đó nên chắc không có thời gian chăm sóc. Thương quá Vườn ơi!